Search

 

 

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Chuyện “Ông Sơn công lý”


QĐND - Người ở làng vẫn gọi cựu chiến binh Trần Ngọc Sơn bằng cái biệt danh trìu mến - “ông Sơn công lý”. Người mới nghe, đôi khi lầm tưởng rằng, ông Sơn đang làm ở cái ngành “cầm cân, nảy mực”. Nhưng không phải vậy, mà là bởi ông đã hai lần tự nguyện thực hiện hai chuyến xuyên Việt bằng xe đạp để vận động các tổ chức, cá nhân trong cả nước lên tiếng đấu tranh đòi công lý, ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Việt Nam.

Nỗi đau không thể đau hơn

Chúng tôi gặp ông Trần Ngọc Sơn trong một ngày đầu tháng 11-2011 tại ngôi nhà nhỏ nằm ven chợ cóc trên con đường liên xã ở thôn 4 thuộc xã Vũ Quý, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, nơi mà vợ chồng ông cùng đứa con tật nguyền bị di chứng bởi chất độc da cam/đi-ô-xin đang sinh sống. Một nơi tuy không phải là phố thị nhưng trung tâm xã Vũ Quý cũng sầm uất và nhộn nhịp không kém. Thời buổi kinh tế thị trường, trên dải đất mặt tiền ven chợ, nhà nhà đua nhau mở hàng buôn bán, nhưng chỉ có nhà ông thì không. Thấy ông vẫn khỏe, tác phong nhanh nhẹn đầy chất lính, vả lại vợ chồng chỉ trông cậy vào mấy sào ruộng khoán nên tò mò, tôi hỏi: “Sao hai bác không mở hàng quán buôn bán gì đó để có thêm thu nhập?”. Nghe tôi hỏi, ông Sơn cười khà, rồi bảo: “Thì cũng đã mở cái quán bán nước ở trước cửa một lần rồi, nhưng cháu nó đập phá dữ lắm. Ban đầu thì còn có khách, sau đó cứ thưa dần, vậy là phải đóng cửa. Cháu nó có lớn nhưng trời có cho nó được làm người khôn đâu chú ơi!”. Ông nói mà nghe như lời than không thể còn gì đau xót hơn được nữa. 

Ông Trần Ngọc Sơn và cuốn sách gần 21 triệu chữ ký lên tiếng ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Việt Nam.

Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta đang bước vào giai đoạn cam go ác liệt, chàng thanh niên Trần Ngọc Sơn khi ấy mới tròn 16 tuổi đã xung phong lên đường ra mặt trận, tham gia chiến đấu trên các chiến trường khốc liệt ở miền Nam như Quảng Trị, Đường 9 Nam Lào... Ông mải miết đi theo các trận đánh cho tới ngày đất nước toàn thắng mới trở về quê hương. Biết bao trận đánh, ông và những đồng đội của mình đã phải hứng chịu sức ép của các loại bom đạn tối tân và chất độc hóa học mà Mỹ-ngụy đã sử dụng trong chiến tranh. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh và bị thương, còn ông may mắn được trở về nhưng mất tới 61% sức khỏe, hưởng chế độ bệnh binh của Nhà nước. Thời điểm đó, dẫu biết Trần Ngọc Sơn vừa trở về từ cuộc chiến, lại là một bệnh binh, nhưng cô gái Nguyễn Thị Nhấn ở cùng làng vẫn đem lòng cảm mến và đồng ý nhận lời hẹn ước, gắn bó với anh trọn đời. Họ sống với nhau thật hạnh phúc và lần lượt sinh được bốn người con: Hai gái, hai trai. Trớ trêu thay, lúc sinh cậu con trai thứ ba (năm 1983) lại bị dị tật bẩm sinh không có hậu môn. Ban đầu, vợ chồng ông cũng chẳng hiểu nguyên do vì sao, sau này mới biết, do ảnh hưởng di chứng chất độc da cam/đi-ô-xin từ chính ông. “Tưởng mình may mắn vì được lành lặn trở về, ai ngờ...” - Ông Sơn buột miệng thở dài.

Hành trình đi tìm công lý

Gần 30 năm qua, cả gia đình ông phải chịu đựng cảnh xót xa trước đứa con bị tật nguyền. Ông Sơn bảo: “May mà trời còn cho con nhà tôi đi lại được, chứ như con cái của nhiều đồng đội khác thì chỉ ăn nằm tại chỗ. Nghĩ thì cũng thấy thiệt, thấy khổ, nhưng vẫn còn sướng hơn nhiều người chú ạ !”.

Từ đau thương mất mát, nhiều người đang lặng lẽ góp sức nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh đòi công lý vì các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Việt Nam. Thương cho mình một phần, thương cho đồng đội nhiều phần, thế là ông quyết tâm thực hiện hai chuyến xuyên Việt bằng xe đạp với mục đích xin chữ ký ủng hộ của mọi người, kêu gọi đấu tranh, giành lại sự công bằng cho các nạn nhân da cam. Năm 2008, ông thực hiện chuyến xuyên Việt lần thứ nhất. Chuyến đó, ông đi từ Thái Bình, qua Hà Nội và vào TP Hồ Chí Minh với quãng đường gần 2000km, trong tổng thời gian 71 ngày. Lần thứ hai là vào năm 2010, ông cũng thực hiện chuyến đi bằng xe đạp, nhưng đi đến hết 63 tỉnh, thành phố trong cả nước với tổng thời gian hơn 6 tháng và vượt qua quãng đường dài hơn 7.500km, đến 390 cơ quan, doanh nghiệp. Cả hai chuyến đi, tuy vất vả nhưng đều để lại trong ông đầy ắp kỷ niệm tuyệt vời về tình người. Ông kể: “Khi tôi đang gồng mình cùng chiếc xe đạp để vượt một con đèo ở huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên thì phát hiện vợ chồng người dân tộc Thái dắt bộ một chiếc xe đạp. Quan sát, tôi biết ngay là xe của họ đã bị thủng xăm. Sẵn có đầy đủ dụng cụ mang theo, tôi liền vá giúp họ. Xong xuôi, họ đưa cho tôi tờ 10.000 đồng với hàm ý trả công. Thấy tôi từ chối, họ rất ngạc nhiên. Họ nhìn tôi hồi lâu rồi cười vang, với ánh mắt ra điều cảm ơn tôi nhiều lắm!”.

Cả hai lần hành trình xuyên Việt của ông Sơn đã mang lại kết quả mà ông không ngờ tới. Gần 21 triệu chữ ký của hàng chục triệu tấm lòng, tất cả đều bày tỏ lương tri, cảm thông sâu sắc và kêu gọi “hãy đấu tranh đến cùng để giành lại sự công bằng cho các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Việt Nam”. Hiện quyển sách có gần 21 triệu chữ ký này đang được trưng bày tại Trung ương Hội Nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Việt Nam. Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Đức Hạnh, Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin Thái Bình cho biết: “Chỉ riêng tỉnh Thái Bình đã có hơn 30.000 nạn nhân chất độc da cam. Nỗi đau ấy còn dai dẳng đến nhiều thế hệ. Tôi nghĩ, việc làm của ông Trần Ngọc Sơn đã góp một tiếng nói hết sức có ý nghĩa bởi nó như những bằng chứng đanh thép, cùng nhân loại tiến bộ, yêu chuộng hòa bình trên thế giới lên tiếng tố cáo tội ác chiến tranh do quân đội Mỹ gây ra đối với nhân dân Việt Nam. Sự thật, nỗi đau ấy không chỉ là của nhân dân Việt Nam mà còn cả các cựu chiến binh Mỹ trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam”.

Cuộc đấu tranh đòi các công ty hóa chất Mỹ phải có trách nhiệm bồi thường cho các nạn nhân da cam Việt Nam và hành trình xuyên Việt để nhận gần 21 triệu chữ ký của ông Trần Ngọc Sơn đã lan rộng trong cộng đồng người Việt tại nhiều nước trên thế giới. Một trung tâm tẩy độc dành cho các nạn nhân chất độc da cam ở tỉnh Thái Bình trị giá gần 2 tỷ đồng do tổ chức quốc tế của Cộng hòa Séc tài trợ đã được xây dựng. Ngoài ra còn có hàng chục tỷ đồng của các nhà hảo tâm, các doanh nghiệp trong và ngoài nước ủng hộ nạn nhân chất độc da cam tỉnh Thái Bình và điều đó đã phần nào xoa dịu nỗi đau da cam mà các nạn nhân đang phải gánh chịu.

Lặng lẽ và khiêm nhường trong cuộc sống đời thường, cho đến bây giờ, ông Sơn vẫn đều đặn chắp nối thông tin của các nạn nhân chất độc da cam trong tỉnh nhưng bản thân ông vẫn đau đáu ước mơ lại tiếp tục đi xuyên Việt lần thứ ba, bởi ông hiểu: Cuộc đấu tranh này vẫn đang còn tiếp diễn và phía trước vẫn có không ít khó khăn.

Bài và ảnh: Nguyễn Mạnh Dũng

Chuyển lên WebQDY : Văn Hữu Nhân . Phạm Ngọc Đính




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa