Search

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Phạm Ngọc Thach: Trái khoáy và nghiệt ngã


Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch cùng vợ và hai con ở chiến khu trong kháng chiến chống Pháp.

 

 

 

Oái oăm thay, trong bừng bừng khí thế cách mạng, lòng căm thù quân Pháp sôi sục vì hành vi bị bắn lén, những người tham gia míttinh đã không ngần ngại xông vào “bà đầm” sang trọng. Khi bà trở về nhà, người đẫm máu, mặt sưng vù, bị gãy 8 chiếc răng...

Nhắc đến mẹ, Alain Phạm Ngọc Định càng trở nên đa cảm. Anh nhiều lần ngừng câu chuyện kể, xin lỗi vì đã không ngăn được xúc động.

Tôi thêm một lần cám ơn những giọt nước mắt của anh, bởi nó đã khơi dậy những điều sâu thẳm từ lâu anh chắt chiu, giữ gìn thay cho mẹ, khi mẹ anh đã đi xa. Anh kể về ngày 2/9/1945. Đó là một ngày đáng nhớ, thật tự hào của đất nước.

Ngày ấy, ở Hà Nội, tại vườn hoa Ba Đình lịch sử, Bác Hồ đọc Tuyên ngôn độc lập. Ngày ấy, ở Sài Gòn, theo GS, AHLĐ Trần Văn Giàu, hơn 2 triệu đồng bào Nam Bộ từ nhiều nơi, nhiều hướng, nhiều ngả đổ về đại lộ Norodom (nay là đường Lê Duẩn) để lắng nghe tiếng nói của Bác Hồ. Đồng bào Sài Gòn vừa được sống trong bầu không khí độc lập chưa tròn một tháng đã phải cầm súng chống lại quân xâm lược.

Ngay trong ngày 2/9, đứng trên lễ đài đại lộ Norodom, đọc diễn văn mừng Cách mạng Tháng Tám thành công, trong sự hưởng ứng nồng nhiệt của hơn 1 triệu dân Sài Gòn - Gia Định, ông Trần Văn Giàu hiểu, sớm muộn gì bọn Pháp cũng sẽ quay trở lại.

Đúng như sự nhận định của ông, quá trưa ngày 2/9, khi rừng người, rừng cờ hừng hực khí thế, chuẩn bị chuyển sang tuần hành thì bất ngờ, từ lầu cao bên cạnh nhà thờ Đức Bà, quân Pháp chĩa súng bắn vào đoàn biểu tình, làm nhiều người chết và bị thương. Căm thù trước hành động khiêu khích của quân Pháp, hàng trăm người tay không lập tức tỏa ra, trèo lên các tòa lầu truy lùng và tước khí giới hàng trăm người Pháp.

Quân Pháp gây xung đột, cố ý làm cho người Việt Nam giết lầm người Anh, rồi vin vào cớ đó, quân Anh can thiệp, phá chính quyền cách mạng còn non trẻ của ta. Hôm đó, quân Pháp có 7 người chết và gần 1.000 người bị bắt. Không có người Anh nào thiệt mạng. Cuộc biểu tình vẫn được tiếp tục, chìm ngập trong tiếng hoan hô của nhân dân mừng Cách mạng thành công...

Trong làn sóng cách mạng dâng cao ấy, bà Marie Louise cùng một người bạn mặc bộ quần áo đẹp nhất, hân hoan đổ ra đường mừng Việt Nam độc lập. Đó cũng là cách bà bày tỏ tình yêu dành cho chồng. Bà biết rất rõ lòng ái quốc của BS Phạm Ngọc Thạch, từ lúc gặp ông ở bên Pháp, biết rất rõ những hoạt động thầm lặng, những đóng góp to lớn của chồng về tài sản cho cách mạng.

Nhưng oái oăm thay, trong bừng bừng khí thế cách mạng, lòng căm thù quân Pháp sôi sục vì hành vi bị bắn lén, những người tham gia míttinh đã không ngần ngại xông vào “bà đầm” sang trọng. Họ làm sao biết “bà đầm” với đôi mắt xanh biếc, mái tóc vàng óng ấy là Marie Louise - phu nhân của “người đứng đầu” lực lượng Thanh niên Tiền phong - lực lượng góp phần quan trọng làm nên thành công trong Cách mạng Tháng Tám ở Nam Bộ.

Bà trở về nhà, người đẫm máu, mặt sưng vù, bị gãy 8 chiếc răng. Bà khóc, trách chồng. Ông ôm vợ vào lòng, nói lời dịu dàng, giải thích  cho bà hiểu tình hình rối ren, phức tạp của chính trị, về dã tâm chiếm lại Việt  Nam của người Pháp. Chính vì nhận ra dã tâm ấy, ngày 23/9/1945, sau khi hội ý với Chủ tịch Lâm ủy Hành chánh Nam Bộ Trần Văn Giàu không dự bữa “tiệc công tác” cùng phái đoàn Pháp tại Dinh Thống đốc Nam Kỳ, sáng ngày 23/9/1945, BS Phạm Ngọc Thạch lặng lẽ bước lên chiếc xe hơi, tự lái vào chiến khu...

Marie Louise đứng trước sân ngôi biệt thự ở đường Léon Courbes (nay là đường Sương Nguyệt Ánh), nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất dạng. Bà biết vậy là chồng mình đã dấn thân vào cuộc kháng chiến - một  chọn lựa tất yếu của một trí thức mang trong lòng ngọn lửa ái quốc như bà đã từng gặp ở nước Pháp. Bà tôn trọng sự chọn lựa của chồng, dù chết lặng trước nỗi cô đơn và nỗi bất an.

Bà đưa hai con thơ Colette Như Mai và Alain Phạm Ngọc Định về phòng mạch (nay nằm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai). Ba mẹ con bà  ở lại thành phố bị chiếm đóng, sống qua ngày bằng tiền cho thuê phòng mạch cũ. Danh tiếng BS Phạm Ngọc Thạch để lại khiến phòng mạch luôn đắt khách, dù họ biết người khám chữa bệnh là một bác sĩ khác.

Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch gặp con trai và vợ ở Pháp.

Thi thoảng, Marie Louise nhận được thư chồng gửi về. Dù không theo chồng vào chiến khu, bà lặng lẽ đi theo con đường của chồng bằng cách rất riêng của bà. Bà giấu những chiến sĩ biệt động thành trong phòng mạch, tìm cách chữa lành vết thương và tìm cách đưa họ ra ngoài.  Thi thoảng, bà hóa trang thành một phụ nữ Nam Bộ, trong bộ quần áo bà ba, dắt díu hai con lên Thủ Dầu Một thăm chồng.

Trong ký ức Alain Phạm Ngọc Định, anh nhớ như in những ngày “mạo hiểm” được mẹ đưa đi thăm cha. Anh kể: “Mẹ tôi ngủ lại nhà một nông dân, trên bộ ván. Bà con thỉnh thoảng tìm cách xem mặt “bà đầm”. Họ nói với nhau về đôi chân rất trắng của mẹ tôi. Vậy mà đôi chân đẹp của mẹ đã dám lội bộ xuyên qua cánh đồng nứt nẻ mấy cây số để được gặp cha tôi.

Gặp lại nhau, cha tôi ôm chặt mẹ. Còn mẹ tôi lúc ấy hết sức đa cảm, chỉ biết gục đầu vào vai cha tôi òa khóc như đứa trẻ. Nhưng những chuyến đi thăm ấy thưa dần, bởi tình hình ngày càng căng thẳng...”. Thấm thoát mà đã 5 năm trôi qua, cuộc kháng chiến vẫn tiếp diễn, Marie Louise mỏi mòn trông đợi. Bà giằng xé với ý nghĩ ở lại Việt Nam và trở về nước Pháp. Bà hiểu BS Phạm Ngọc Thạch sẽ cảm thông cho quyết định của bà khi mang hai con về Pháp. Bà mong muốn hai con bà được sống và lớn lên trong một hoàn cảnh thuận lợi hơn ở Việt Nam...

 

  Trầm Hương




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa