Search

 

 

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Giáo sư Đỗ Nguyên Phương - Một người thầy đáng trân trọng


 

(ANTĐ) - Xin được tri ân sâu sắc một người thầy đã dìu dắt tôi trong các bước đường công tác. Ông là cố Giáo sư Đỗ Nguyên Phương.

Một người thầy đáng trân trọng

GS.TS Đỗ Nguyên Phương trong một lần đi thăm cơ sở y tế - Ảnh: TNO


Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh của ông mặc áo trấn thủ với tư cách Bí thư Đoàn trường Đại học Y - Dược Hà Nội niềm nở tiếp đón chúng tôi - những tân sinh viên y khoa Hà Nội 46 năm về trước. Năm 1972, thầy với mũ tai bèo và bộ quân phục quân Giải phóng chia tay chúng tôi vào chiến truờng B2. ở ông, lúc nào cũng toát lên một hình ảnh của con người nhiệt tình, trách nhiệm và đôn hậu, là niềm tin và chỗ dựa vững chắc cho đồng nghiệp và học trò.

Bài học lớn nhất mà chúng tôi học được từ ông, đó là sự kết hợp một cách nhuần nhuyễn giữa chính trị và chuyên môn. Khi còn là Bí thư Đoàn trường Đại học Y, Đỗ Nguyên Phương như người anh trai trong nhà, nhiều lần chỉ dẫn tôi cách tổ chức hội nghị bàn về phong cách học tập và nghiên cứu khoa học của cán bộ trẻ và sinh viên trong nhà trường.

Ông quan niệm nếu thật sự vì lý tưởng cách mạng thì  sinh viên phải cần và phải biết học giỏi. Một phương pháp được đề cao là sinh viên phải chủ động và tự học là chính, thay cho lối học tổ nhóm truyền khẩu, thụ động. Rồi có lúc tranh luận diễn ra mạnh mẽ và có người quy kết ông và tôi mang nặng “tư tưởng chuyên môn thuần tuý”. Nhưng đâu phải vậy.

Năm 1995, Giáo sư Đỗ Nguyên Phương đuợc Trung ương điều chuyển từ cương vị Phó Giám đốc Thường trực Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh sang làm Bộ trưởng Bộ Y tế. Lúc đó, ngành y tế đang đứng trước những thách thức lớn, những câu hỏi lớn: Nhân đạo hay thương mại hoá, y đức hay lời lãi...v.v...?

Rồi một lần, Giáo sư Đỗ Nguyên Phương đến chúc Tết đồng chí Phạm Văn Đồng. Đồng chí Phạm Văn Đồng cầm tay giáo sư nói to từng câu: “Các anh không đuợc biến bệnh viện thành cái chợ và trong cái chợ ấy người thầy thuốc là con buôn”.

Rời Phủ Chủ tịch, thầy đến thẳng nhà tôi để chúc Tết mẹ tôi và gia đình, nét mặt hiện lên những suy tư. Giáo sư Đỗ Nguyên Phương nhắc lại với tôi lời dạy của đồng chí Phạm Văn Đồng và chia sẻ với tôi: “Sâu sắc, chí lý và lớn lao quá cậu ạ. Phải làm gì đây?”.

Mười hai điều y đức của ngành y tế ra đời trong hoàn cảnh đó. Khái niệm “Công bằng: Trong chăm sóc sức khoẻ” được Giáo sư Đỗ Nguyên Phương làm sâu sắc thêm cũng trong hoàn cảnh đó. Sự nhuần nhuyễn giữa chính trị và chuyên môn trong ông không chỉ trên bình diện lý luận mà còn trong phong cách làm việc.

Một lần được tháp tùng thầy thăm một xã của huyện Châu Thành, tỉnh Cần Thơ (lúc đó còn gọi là Hậu Giang), thấy xã có một nữ bác sỹ công tác nên việc khám chữa bệnh của nhân dân được cải thiện rất nhiều, nhân dân không phải đi xa nhất là mùa nước nổi, trạm y tế quy củ và sạch đẹp.

Giáo sư Đỗ Nguyên Phương quay lại hỏi tôi (lúc ấy tôi vừa làm Thứ trưởng vừa làm Vụ trưởng Tổ chức cán bộ - Bộ Y tế): “Sao ta không đưa việc này thành phong trào?”. Lặn lội vào thực tiễn, rồi từ thực tiễn rút ra bài học và nâng thành chính sách chính là cách làm việc của Giáo sư Đỗ Nguyên Phương.

Biết tôi say mê với chuyên môn ghép thận, có lần Giáo sư Đỗ Nguyên Phương tâm sự: “Ghép thận cứu người bệnh cũng tốt và cũng cần, nhưng cậu hãy đưa nhiều bác sỹ giỏi của ngành mình xuống các tỉnh, huyện, xã khó khăn để cầm tay chỉ việc cho tuyến dưới. Việc này sẽ cứu được nhiều người hơn”.

Bộ trưởng giao cho tôi trực tiếp chỉ đạo phong trào này và trực tiếp dẫn các bác sỹ của Bệnh viện Chợ Rẫy về với Kiên Giang, Bệnh viện Bạch Mai về với Tuyên Quang, Bệnh viện thành phố Hồ Chí Minh về với Bình Phước, Bệnh viện Việt-Đức về với Cao Bằng, Bệnh viện Trung ương Huế về với Kontum... 

Nhiều hôm ánh đèn trong phòng làm việc của GS vẫn sáng đến 10h - 11h đêm. Sau một chút lót dạ chiều thanh đạm, Giáo sư Đỗ Nguyên Phương ngồi với chúng tôi - những người cộng sự - để bàn cho thấu đáo từng vấn đề. Làm việc với nhóm có lúc căng thẳng do sự chưa đồng thuận giữa các thành viên, đồng chí lại làm việc với từng người để tạo điều kiện cho người được nói có điều kiện nói hết ý nghĩ của mình mà không sợ một sự quy chụp hay thành kiến.

Cũng chính Giáo sư Đỗ Nguyên Phương đã mời các chuyên gia hàng đầu thế giới tới Việt Nam để học hỏi kinh nghiệm về hoạch định chính sách y tế. Khi đó, Bộ Y tế mời được Giáo sư Xiao - nguyên Cố vấn về chính sách y tế cho Tổng thống Hoa Kỳ sang Việt Nam để cùng Giáo sư Goran Dahlgren - chuyên gia hàng đầu về chính sách y tế của Thuỵ Điển, trao đổi kinh nghiệm với chúng tôi về công bằng trong chăm sóc sức khoẻ.

Giáo sư Đỗ Nguyên Phương dặn tôi: “Cậu phải mời các vị ấy ra Hạ Long và cậu ngồi hai ngày mà học các vị ấy. Cậu  ngồi ở Hà Nội thì cậu cứ nhấp nhổm lo công việc này hết đến công việc khác và cậu không học được gì đâu”.

Những người đồng nghiệp của Giáo sư Đỗ Nguyên Phương được làm việc một cách trách nhiệm. Chính tấm lòng đôn hậu và cách đối xử chân thành của GS Đỗ Nguyên Phương đã tạo ra bầu không khí đó tại các nơi GS là thủ trưởng.

Người thầy của tôi luôn coi chúng tôi như những người em trong gia đình. Than ôi, chẳng bao giờ lại được nghe GS gọi chúng tôi bằng “cậu” và xưng “tớ” với chúng tôi nữa.

Chuyển lên WebQDY : Văn Hữu Nhân và Nguyễn Duy Tuân




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa