Search

 

 

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Sinh viên Y khoa Đặng Văn Chung hết lòng vì người bệnh


Trong hàng ngàn tài liệu của GS Đặng Văn Chung do gia đình trao tặng, được lưu giữ tại Trung tâm Di sản các nhà khoa học Việt Nam, chúng tôi thực sự ấn tượng với những bài viết là những hồi tưởng về các sự kiện đáng nhớ trong cuộc đời làm bác sĩ của ông. Hai trong số những bài viết được giới thiệu dưới đây sẽ giúp chúng ta hiểu thêm về con người, sự tâm huyết với nghề của ông ngay từ những ngày đầu dấn thân vào nghề thầy thuốc.

Năm 1931 Đặng Văn Chung từ Sài Gòn ra Hà Nội học Đại học Y khoa Đông Dương. Thời kỳ đó, nước ta chỉ có vài trường đại học và cao đẳng như: Y khoa Đông Dương, Sư phạm, Canh nông, Thú y, Công chánh và Mỹ thuật…

Nói về việc lựa chọn trường Đại học Y, trong Hồi ký “Đi học trường Đại học Y khoa Hà Nội (1931-1945)”, ông tâm sự:“Ngoài trường trung cấp y đào tạo ra y sỹ, còn có trường Luật đào tạo công chức hành chính cho Pháp, tri phủ, tri huyện. Sự thật là các quan chức cai trị cho Pháp. Tôi không thích và chọn ngành Y”.

Năm 1937, Đặng Văn Chung tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Đông Dương và tiếp tục là sinh viên nội trú tại Bệnh viện Bạch Mai. Lúc này ở miền Bắc đang bị quân đội Nhật và Pháp chiếm đóng. Ông xót xa trước tình cảnh đất nước dưới ách quân xâm lược: “Những sự chết chóc xảy ra cho nhân dân miền Bắc thật là khủng khiếp. Tình hình trong nước thật là lộn xộn thê thảm”[1]. Chính sách cai trị và bóc lột của thực dân Pháp đã chi phối, ảnh hưởng vào mọi mặt   đời sống xã hội. Đói kém và bệnh tật là điều không thể tránh khỏi trong bối cảnh lúc này. Đặng Văn Chung đã chứng kiến những “Bệnh nhân gầy còm, tóc râu xồm xoàm, quần áo rách nát, thường là bao bố, rận lúc nhúc vì không đủ vải và cũng không tắm rửa sạch sẽ vì thiếu xà phòng, lại mùa lạnh không dám tắm”[2]. Bệnh chủ yếu là ghẻ lở, gầy da bọc xương, da chân phù nề và bị lở loét, hôi hám, ỉa chảy, đau bụng. Những bệnh này theo bác sĩ  Chung thì rất dễ chữa, “có lẽ họ chỉ cần được ăn uống”[3]. Điều này nghe không giống như cách chữa trị một căn bệnh, nhưng nhận định đó thật sự chỉ ra căn nguyên của bệnh: từ đói rét mà ra. Trong hồi ký ông có kể về việc một người lao công khi đưa cơm từ nhà bếp lên thì có người chạy xô đến bốc vài nắm cơm, miếng thịt cá vì họ không thể cưỡng lại được cái đói cồn cào…Những cảnh tượng khốn cùng đó đã hằn sâu trong suy nghĩ của người bác sĩ trẻ Đặng Văn Chung. 

 

Những dòng vắn tắt của bác sĩ Đặng Văn Chung về tình cảnh miền Bắc năm 1937  

Thấu hiểu nỗi thống khổ của những người bệnh, năm 1940 khi đang là sinh viên nội trú ở Bệnh viện Bạch Mai, bác sĩ Đặng Văn Chung đã thành lập “Đội tuyên truyền phòng bệnh”. Sau ông sửa là “Đội sinh viên tự nguyện tuyên truyền phòng bệnh”. Đội được thành lập với 6, 7 sinh viên.Hàng tuần vào chủ nhật, ông và các thành viên trong Đội đi xe đạp đến đình, chùa trong các làng xóm gần thành phố như: Bạch Mai, Hoàng Mai và khu vực Ngã Tư Sở để thực hiện kế hoạch tuyên truyền của đội. Với những kiến thức đã học được và bằng cách thức tuyên truyền dễ hiểu như vẽ trên giấy cứng những hình ảnh về sự lây bệnh, giun sán, ký sinh trùng sốt rét… Đội đã phổ biến những bệnh thông thường và cách vệ sinh phòng bệnh cho dân cư, nhất là dân nghèo. Với hoạt động tình nguyện hết sức ý nghĩa này, đã giúp ích không chỉ cho nhân dân mà còn tạo điều kiện để những sinh viên mới vào nghề có thể nâng cao trình độ chuyên môn.

Bác sĩ nội trú Đặng Văn Chung kể rằng: “…đã xin phép chính quyền địa phương trước, chúng tôi treo các bức vẽ, rồi nổi trống mời dân làng đến. Vì biết trước nên dân kéo đến có cả già trẻ gái trai”[4]. Sau khi mọi người đã đến đông đủ, ông bắt đầu giảng giải trên những hình vẽ tự tạo. Có lẽ, đây là lần đầu tiên những người dân địa phương được thấy và hiểu biết sâu sắc về tác hại của những con giun sán trong cơ thể, những con muỗi gây bệnh sốt rét, vì vậy mọi người rất chăm chú lắng nghe.

 

         Sáng kiến về Đội tuyên truyền phòng bệnh cách đây hơn 70 năm là tư liệu quý

trong Di sản khoa học mà GS Đặng Văn Chung đã để lại cho nền Y học nước  nhà  

Việc làm của Đội tuyên truyền được người dân nô nức hưởng ứng đã gây sự chú ý, cảnh giác của cảnh sát. Họ theo dõi hoạt động của Đội nhiều ngày, nhưng không thấy có hành động gì phạm pháp nên đã không theo dõi nữa.

Nhận xét về tác dụng của việc tuyên truyền trực tiếp để nâng cao dân trí về vệ sinh phòng bệnh của Đội, theo bác sĩ Đặng Văn Chung là một phương pháp rất hiệu quả. Vì nếu viết bài tuyên truyền đăng trên báo chí thì người dân lúc đó, phần nhiều không có khả năng mua được và có thể việc đọc cũng hạn chế.

Những hồi ức, kỷ niệm về một thời được GS Đặng Văn Chung thể hiện trên những trang giấy A4 với nét bút không khó đọc. Cho đến nay, những nét chữ vẫn rõ, kể cả đôi chỗ ông có sửa chữa, bổ sung. Trong suốt cuộc đời gắn bó, cống hiến cho Y học nước nhà, điều đặc biệt nổi bật ở cây đại thụ về Nội khoa Đặng Văn Chung còn là tấm gương sáng về Y đức, trong ông luôn thường trực tinh thần của Lời thề Hyppocrates, hết lòng vì người bệnh, vì con người.

 

                                                                        Nguyễn Thị Phương Thúy

                                               Trung tâm Di sản các nhà khoa học Việt Nam




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa