Search

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Những thân gái giữa dặm trường Tây Nguyên


QĐND - Thứ Tư, 14/09/2011, 13:26 (GMT+7)

 Bác sĩ Trần Thục Oanh (ngoài cùng, bên phải) chụp ảnh kỷ niệm trước khi đi chiến trường (ảnh chụp tháng 12-1965). Ảnh: nhân vật cung cấp

Trong kháng chiến chống Mỹ, một đội ngũ các nữ y, bác sĩ từ một số Viện quân y đã rời Hà Nội vào chiến trường Tây Nguyên làm nhiệm vụ. Tròn 45 năm kể từ ngày “vượt Trường Sơn” vào Nam, Trung tá, Bác sĩ Trần Thục Oanh – Trưởng ban liên lạc nữ chiến sĩ quân y chiến trường B3 – đã xúc động kể lại những tháng ngày gian khổ ấy...

Đầu năm 1966, số nữ quân y chúng tôi gồm 24 chị em là cán bộ, nhân viên thuộc các Viện: 108, 103 và các cơ sở trực thuộc Cục Quân y được chia thành 3 đoàn lần lượt nhận nhiệm vụ “đi B”. Chúng tôi được cấp trên quán triệt là không được để lộ bất cứ thứ gì liên quan đến miền Bắc, kể cả địa chỉ gia đình. Ngày 27-2-1966, tôi có mặt trong đoàn thứ ba rời Hà Nội, đoàn gồm 12 cán bộ, nhân viên (trong đó chỉ duy nhất tôi là nữ) do Thượng tá Võ Văn Vinh, Cục phó Cục Quân y chỉ huy. Chúng tôi được chở trên các xe tải trùm kín mui bạt và xuất phát vào giữa trưa từ cổng phụ của Viện 108 để giữ bí mật.

Sau mấy ngày đầu, do bị đánh bom và mưa lũ gây tắc đường nên cả đoàn phải xuống đi bộ. Có hôm đi đường, do khát nước quá mà tôi phải tìm cách tụt xuống cuối đoàn để... uống vụng nước suối. Lần ấy, tôi bị Thủ trưởng Lê Cao Đài phát hiện ra, lúc giải lao, mọi người cho kiểm tra, thấy bi-đông của tôi hết sạch nước liền yêu cầu mỗi người chia cho tôi một nắp bi-đông và dặn từ đây đến binh trạm sau không được uống, lúc khát chỉ được nhấp môi.

Một đêm, đoàn chúng tôi lội qua sông Sê-pôn và vào rừng ngủ tạm để hôm sau tiếp tục lên đường. Ngủ được một giấc, khoảng 4 giờ sáng, chúng tôi chợt tỉnh bởi nghe tiếng sột soạt rất gần chỗ nằm. Cả đoàn bấm nhau thức dậy. Bỗng có tiếng quát: “Tất cả ngồi im”. Vì đêm tối không nhìn rõ mặt nên tôi nghĩ bụng: “Chắc cả đoàn bị lọt vào ổ biệt kích của địch”. Vẫn giọng khi nãy cất lên: “Tất cả tháo võng, đi mau!”. Tôi đi giữa đoàn, cả phía trước lẫn phía sau là một tiểu đội vây chặn với những khẩu súng đã được lên đạn sẵn. Vừa đi, tôi vừa nghe tiếng máy bay của địch bởi nếu chúng gọi trực thăng tới “cẩu” cả đoàn thì coi như số phận chúng tôi đã được định đoạt. Sau một hồi dẫn đi quanh co trong rừng le, chúng tôi lại nghe tiếng quát: “Tất cả ngồi im, không ai được đi đâu”. Lát sau thì có một người trạc 30 tuổi bước đến, qua báo cáo của cấp dưới, lúc này chúng tôi mới thở phào khi biết đó là Tiểu đoàn trưởng một đơn vị công binh của ta.
 - Đoàn các anh đi đâu? Tiểu đoàn trưởng hỏi, tay lăm lăm khẩu súng ngắn đã lên đạn.
- Chúng tôi là đoàn cán bộ của Cục Quân y từ ngoài Bắc vào. Bác sĩ Lê Cao Đài trả lời.
- Không đúng, đoàn nào đi qua đây cũng đều phải báo trước cho chúng tôi. Các anh nhảy dù từ đâu xuống?
- Đoàn chúng tôi hành quân bằng ô tô nên các trạm giao liên không được biết...
Sau một hồi tranh luận, giải thích giữa đôi bên, tôi chợt giật mình khi nghe tiếng gọi từ trong bụi cây: “Chị Oanh, có phải chị Oanh không?”. Thì ra, đó là bác sĩ Nguyễn Tiến Lê, người cùng học ở Đại học Quân y và hiện đang phụ trách quân y của đơn vị công binh này. Hai chị em ôm chầm lấy nhau. Biết tôi từng bị viêm cốt tủy hai bàn chân từ mấy năm trước nên bác sĩ Lê còn trêu: “Ai “khiêng” chị vào đây thế?”. Tôi chỉ sang Cục phó Vũ Văn Vinh, lúc này bác sĩ Lê lại quay ra ôm chầm lấy anh Vinh và reo lên: “Ôi, thủ trưởng !”… Từ chỗ bị nghi là “biệt kích”, cả đoàn lại được đơn vị công binh đón tiếp chu đáo, rồi sau đó nghe bác sĩ Lê kể đầu đuôi sự việc mà ai nấy đều… thót tim. Chả là, cả tháng nay trên địa bàn hầu như ngày nào cũng bị địch ném bom và thả biệt kích. Quá mệt mỏi với việc quấy phá của địch, khi nhận thông tin có một toán “12 tên biệt kích” đang ở trong rừng, trước lúc nhận nhiệm vụ vây bắt, anh em đơn vị công binh đã xin Tiểu đoàn trưởng nếu cần sẽ “nổ súng” luôn. Hay tin quân ta tóm được toán biệt kích, lại có cả một nữ biệt kích “tóc phi-dê” nên bác sĩ Lê đã tò mò ra xem, đâu ngờ cái sự tò mò ấy đã cứu sống cả đoàn… Qua hơn 3 tháng hành quân, chúng tôi mới tới được địa điểm đóng quân của Viện 211 là một khu rừng rậm. Không phân biệt nam nữ, tất cả đều phải tự chặt cây, làm nơi ở cho mình và lán điều trị cho thương binh. Dưới bom đạn ác liệt và biệt kích rình rập, điều kiện kham khổ nhưng số nữ quân y đều tận tâm, hết mình trong công việc, trong đó các chị: Chanh, Hiển, Hòa được coi như những “kiện tướng” với trên 20 vạn mũi tiêm an toàn; chị Lúy, chị Thủy là những “kiện tướng vận chuyển”, rồi chị Xuân, chị Hiển từng phải đạp xe để lấy ánh sáng phục vụ kíp mổ, họ đạp đến nỗi chân mỏi nhừ, mắt thì buồn ngủ díp lại mà chân vẫn không dám ngừng... Chúng tôi còn sáng tác và tập luyện các tiết mục văn nghệ để phục vụ thương binh. Đến nay nhiều chị em vẫn còn nhớ các bài tự biên như: “Em đi hái thuốc”, “Tâm sự người nữ y tá” hoặc những câu thơ: “Viện em nghèo lắm các anh ơi/Chỉ có rau xanh cùng mắm ruốc/Mặn tình đồng chí khắp nơi nơi...”. Trong những lần gặp mặt, tôi có nhận được ở các chị những bài viết nói lên cảm nghĩ của mỗi người trong những tháng ngày ở chiến trường. Tuy đã thành “bà”, thành “cụ” trong gia đình, nhưng họ luôn tự hào ôn lại những tháng ngày sống chết bên nhau, từng chia nhau giọt nước, củ khoai và cùng cõng gạo, tải thương trên chiến trường ngày ấy...

Minh Tuệ

Chuyển lên WebQDY : Vũ Duy Tuân




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa