Search

 

 

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Tôi là đại biểu Quốc hội K.1


Cuối năm 1945 có lệnh chuẩn bị tổ chức bầu cử Quốc hội. Tôi  được phân công đi vận động nhân dân làm các hòm phiếu, và tổ chức lực lượng bảo vệ bầu cử. Công việc rất gấp rút, làm sao phải kịp thực hiện đúng ngày 6/1 cùng cả nước bầu cử. Lúc đó lực lượng dân quân tự vệ được tổ chức đã tham gia rất tích cực việc bảo vệ các hòm phiếu, điểm bỏ phiếu và người dân đi bỏ phiếu. Đoàn thể phụ nữ thì tuyên truyền vận động bà con đi bỏ phiếu. Họ mang hòm phiếu đến tận từng nhà trong buôn. Có chỗ địch phá căng thẳng thì mời dân vào rừng bỏ phiếu. Giặc Pháp ra sức phá hoại, có nơi hòm phiếu bị đập phá, cử tri và cả cán bộ bị bắn chết. Nhưng cuộc bầu cử vẫn thắng lợi. 5 người được giới thiệu, trúng cử 3, trong đó có 2 người dân tộc Êđê là tôi và anh Y Wang.Vì là lần đầu tiên người dân quê tôi được đi bầu cử, nên cũng có lắm chuyện vui.Bà con các buôn làng vùng xa đa số không biết chữ, chúng tôi phải hướng dẫn bầu bằng cách dùng những hạt đậu, hoặc hạt bắp. Ví dụ bầu cho ông A thì dùng hạt đậu xanh, cho ứng cử viên B thì dùng hạt đậu đỏ...Ở một vài vùng sâu, tôi đã được trúng cử bằng rất nhiều những hạt bắp.

Tôi không bao giờ quên được ngày 6-1-1946 ấy.Khi biết mình trúng cử, tôi mừng lắm, nhưng cũng rất lo lắng. Bao nhiêu công việc bề bộn của chính quyền mới, mình lại còn rất trẻ ( tôi mới 24 tuổi), chưa bao giờ làm công tác lãnh đạo. Kẻ thù thì luôn tìm cách phá hoại phá hoại chính quyền nhà nước còn non trẻ, nền kinh tế chúng ta nghèo nàn , người dân còn đói khổ...Bao mối lo. Nhưng được dân tín nhiệm cử làm người đại diện cho dân tộc mình,vì dân, tôi tự hứa sẽ tích cực học hỏi để làm cho tốt nhiệm vụ nặng nề này.

Tháng 3/1946 tôi được mời ra họp Quốc hội lần đầu tiên.Chúng tôi về tập trung tại Huế cùng các đoàn miền Trung. Được đồng chí Nguyễn Chí Thanh dặn dò rồi đi xe lửa ra Hà Nội.Tại Hà Nội, chúng tôi được bố trí ở một số nhà dân ở phố Hàng Bạc. Trước khi họp, chúng tôi là những đại biểu các dân tộc ít người ở miền Nam được Bác Hồ mời gặp mặt. Đêm trước ngày hẹn được gặp Bác, mọi người đều náo nức chờ đợi, thao thức trò chuyện suốt đêm. 8h sáng chúng tôi đã có mặt ở Bắc bộ phủ. Đúng 9h sáng Bác Hồ đến. Bác thật giản dị đơn sơ trong bộ quần áo kaki, hơi gầy nhưng mắt sáng như sao, dáng dấp hiền từ. Khi Bác tới, chúng tôi đều đứng dậy chào, nhiều người ứa nước mắt vì xúc động. Bác ân cần hỏi thăm :

- Các chú có khoẻ không ?

- Dạ có ạ.

- Thực dân Pháp đã tấn công miền Nam, đương đánh lên Tây kỳ, xâm chiếm lại các buôn làng dân tộc, các chú có buồn không ? Có quyết tâm đánh lại chúng không ?

- Dạ có ạ.

Các đại biểu được nói chuyện với lãnh tụ rất cởi mở thân mật. Tôi nói tiếng Kinh chưa rõ, nên nói xen cả tiếng Pháp, tiếng Ếđê với Bác :

- Thưa Bác, làm thế nào đánh đuổi giặc Pháp?

Bác trả lời ngay:

- Các chú ra họp Quốc hội, nói với Quốc hội, tỏ rõ quyết tâm trường kỳ kháng chiến đánh đuổi thực dân Pháp. Đồng bào các dân tộc miền Nam đoàn kết lại chặt như bó đũa sẽ đủ sức mạnh. Tới lúc đó thực dân Pháp sẽ phải thua chúng ta. Các chú thấy thế có được không nào?

- Dạ đúng thế ạ. Nhưng thưa Bác chúng cháu không đủ súng đạn, mà thực dân Pháp có cả súng to, súng nhỏ, có cả xe tăng, máy bay.

Bác Hồ trả lời :

- Các chú có ná, có tên thuốc độc, bắn tỉa từng tên chúng phải chết. Ta vận đồng đồng bào làm bẫy đá, bẫy tre gỗ chắn đường tiến của chúng. Ban đêm bò vào đồn địch lấy súng của chúng để đánh lại chúng có được không ?

- Dạ được ạ.

- Vậy các chú về phải kêu gọi đồng bào đoàn kết, tăng gia sản xuất nhiều lúa gạo để nuôi thanh niên đi đánh giặc.

Buổi gặp gỡ kết thúc, mọi người đều phấn khởi, tin tưởng, chuẩn bị tinh thần vào họp Quốc hội. Gặp được Bác Hồ rồi, thoả mãn rồi. Lời dặn của Bác thấm gan, thấm thịt.

Vào họp Quốc hội, tôi còn nhớ, đại biểu chia ba khối, phân biệt bằng trang phục bên ngoài.

+ Khối nghiên cứu chủ nghĩa Mác đeo cravat đỏ rực rỡ.

+ Khối trung lập – không đảng phái, chỉ mặc complê.

+ Khối của các đảng phái khác đeo cravat xanh tím.

Lần đầu tiên bước chân vào hội trường Nhà hát lớn Hà Nội, tôi vừa lo, vừa sợ, vừa mừng. Ôi! Cuộc họp lớn quá, trang trọng quá.Tôi tự hỏi :

- Thế nào là đại biểu Quốc hội?

- Quốc hội thì phải làm gì?

Thực ra lúc ấy tôi cũng chưa hiểu hết được. Tôi cố gắng tập trung theo dõi. Trên bàn chủ tịch gồm có : Người ngồi giữa là Bác Hồ, người ngồi bên cạnh là Bảo Đại, Nguyễn Tường Tam ( đại diện Quốc dân Đảng) và cụ Bùi Bằng Đoàn (đại diện các nhân sĩ yêu nước). Tôi vô cùng cảm phục vì Bác Hồ đã tập hợp được các lực lượng đoàn kết lại đẻ đấu tranh. Bác Hồ thật tài giỏi quá.

Chương trình của Quốc hội rất nhiều, tôi chỉ còn nhớ những nhiệm vụ chính của kỳ họp thứ nhất là :

- Thông qua nhiệm vụ toàn dân, toàn diện trường kỳ kháng chiến, nhất định thắng lợi.

- Bầu chính phủ kháng chiến.

- Bầu Uỷ ban thường trực quốc hội.

Đến phần mời các đại biểu tham gia ý kiến, mấy anh dục tôi :

- Y Ngông nói đi.

Tôi cũng mạnh dạn phát biểu, vì lúc đó rất ít người dám nói.Tôi rất hồi hộp, tim đập dồn dập, nhưng do có ý thức chuẩn bị, muốn mang tiếng nói quyết tâm của Tây Nguyên theo kháng chiến nên tôi bình tĩnh lại. Tôi phải dùng cả tiếng Pháp, tiếng Kinh, tiếng Êđê mới diễn giải nổi.Tôi nói :

- Tôi là người dân tộc Êđê tỉnh Đăk Lăk. Tôi rất sung sướng và tự hào vì được bầu vào khoá Quốc hội đầu tiên nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Tôi rất lo lắng về trách nhiệm mà đồng bào đã giao cho mình nhưng tôi xin hứa làm tròn nhiệm vụ. Đồng bào dân tộc chúng tôi sau tổng khởi nghĩa đã được đổi đời khỏi ách áp bức bóc lột, khỏi cuộc đời nô lệ bị bọn Pháp khinh miệt như con trâu, con bò. Chế độ dân chủ cộng hoà hợp lòng dân nhất. Đồng bào tôi quyết tâm theo đuổi kháng chiến. Không biết ngày nào thắng lợi, nhưng chúng tôi, những con người của Tây nguyên bất khuất không sợ khó, không sợ khổ, không sợ chết, đánh giặc đến cùng để bảo vệ độc lập.

Tôi vừa dứt lời thì nghe một tràng vỗ tay dồn dập tán thưởng. Tình cảm của tôi lúc đó rạo rực, khó tả lắm.Cuối cuộc họp có bỏ phiếu. Khi lấy biểu quyết gần như cả hội trường dơ tay ủng hộ nhiệm vụ kháng chiến. Trước khi các đại biểu ra về, Bác Hồ dặn :

- Chúc các đại biểu ra về mạnh khoẻ, động viên nhân dân đoàn kết tham gia kháng chiến. Có sức dùng sức, có của dùng của, không có của thì dùng lời nói của mình giải thích cho đồng bào về cuộc kháng chiến vô cùng gian khổ nhưng nhất định thắng lợi, đất nước sẽ tự do.

Kỳ họp đầu tiên làm người đại biểu của nhân dân tôi không bao giờ quên.

Trong ba ngày Quốc hội họp, chúng tôi được nhân dân Hà Nội đối xử tốt lắm. Họ nhường buồng, nhường nhà và chăm sóc chúng tôi chu đáo. Họ thăm hỏi chúng tôi về đồng bào Tây kỳ, về tình hình giặc Pháp đang tấn công Tây kỳ. Khi trở về, mỗi đại biểu chúng tôi được mang về một tấm hình của Bác Hồ và của toàn thể Quốc hội chụp trước cửa Phủ chủ tịch.

Tôi còn nhớ, khi đến các làng vùng ven tuyên truyền, bà con không tin có Bác Hồ, vì họ thắc mắc không hiểu Bác Hồ là người thế nào mà tài giỏi thế? Chúng tôi phải đem bức ảnh của Bác Hồ chụp chung với Quốc hội ra cho đồng bào xem và giải thích thì đồng bào mới tin.

Tại kỳ họp Quốc hội lần thứ I này , tôi được bầu vào Uỷ viên ban thường trực Quốc hội và được lệnh ra bắc để tham gia hoạt động Quốc hội.Nghe tin tôi lại sắp phải đi xa, mẹ lặn lội từ trong buôn đem theo gói xôi gạo nếp rẫy và con gà luộc cho tôi ăn đường. Nhưng mẹ ra đến thị xã Buôn Ma Thuột, thì tôi đã đi từ hôm trước rồi.Mãi sau này mới được nghe em trai kể lại, tôi khóc vì thương mẹ quá.30 năm sau trở về, tôi đâu có còn mẹ nữa.

Tôi vẫn nhớ, tháng ấy tuy đã bắt đầu vào mùa “ con ong đi lấy mật”, mùa ở buôn làng người ta đã bắt đầu dọn rẫy, nhưng trời Tây Nguyên vẫn còn nắng lắm. Cái nắng khiến cho bước chân đi bộ mải miết của tôi thêm nặng nề, khô khát cả cổ họng và trong lòng.Nhưng vừa đi tôi vừa tự nói với chính mình “ Đây là nhiệm vụ. Bác Hồ gọi, mình phải đi. Dân bầu, mình phải làm. Mình đi, rồi lại về ”.

Vậy là tôi lên đường ra Bắc nhận lãnh trách nhiệm làm người đại biểu duy nhất của các dân tộc Tây Nguyên tại Việt Bắc, trong suốt cuộc trường chinh chống Pháp và vẫn tiếp tục là người đại biểu của các dân tộc Tây Nguyên trong cả 9 khoá Quốc hội Việt Nam.

H;Linh Niê gh

iChuyển lên WebQDY : VHN - PNĐ




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa