Search

 

 

 

 

 Tin Tuc News
Article List

Kỷ niệm về anh Y Ngông


Quê tôi ở Ayun Pa, năm nay đã 82 tuổi, là cán bộ tiền khởi nghĩa của tỉnh Gia Lai. Cũng như Y Ngông Niê K’dăm, chúng tôi được giác ngộ, tham gia cách mạng từ rất sớm. Tôi quen biết anh Y Ngông vào khoảng năm 1938. Bấy giờ ảnh đã tốt nghiệp tiểu học Pháp- Đê, đang theo học trung học ở Qui Nhơn, còn tôi vẫn đang học tại trường tiểu học Pháp- Đê ở Buôn Ma Thuột. Trước thời gian này,ở trường chúng tôi có nhiều lần cùng nhau đá bóng, chỉ quen mà chưa có dịp thân nhau.

 Cách mạng tháng 8 thành công, và sau Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam tại Plei Ku  tháng 4.1946,bầu Quốc hội khoá I, chúng tôi cùng trúng cử với số phiếu khá cao, hai người mới gặp nhau ở Hà Nội.  Tình người Tây Nguyên khiến chúng tôi thân thiết với nhau hơn. Bấy giờ anh Y Ngông Niê K’dăm đã là thường vụ Quốc hội, thay mặt đồng bào các dân tộc Tây Nguyên ở lại miền Bắc công tác bên cạnh chính phủ.Còn tôi thì sau họp Quốc hội khoá I ở lại Hà Nội một thời gian ngắn, rồi trở về Gia Lai.Cả Tây Kỳ lúc đó chỉ có mình anh, vinh dự và tự hào lắm.

Cũng năm 1946- tôi thấy trên một tờ báo Pháp có viết, đại ý rằng khi lính Pháp thực dân vào Tây Nguyên đã được người dân nơi đây đón tiếp rất nồng nhiệt (?);điều này rất sai thực tế, dân ta rất ghét Pháp. Vì vậy tôi đã viết bài ba cột đăng trên tờ  Le Peuple (Nhân Dân, tờ báo của ta phát hành bằng cách dán lên những nơi công cộng ở Hà Nội) để phản bác lại nội dung trên.  Ít ngày sau, một cơ hội lớn trong đời đã đến với tôi: Bác Hồ đã thông qua anh Y Ngông mời tôi vào Bắc bộ phủ tiếp chuyện. Đấy là lần đầu tiên tôi được gặp Bác. Cuộc nói chuyện giữa ba người rất vui vẻ. Sau khi hỏi thăm những chuyện liên quan đến đời sống và tình cảm của đồng bào Tây Nguyên, Bác hỏi  vui :

- Phụ nữ Tây kỳ có hay … đánh chồng không?.

 Anh Y Ngông thay tôi đáp:

- Thưa Bác, cũng có khi có ạ.

 Bác và cả hai chúng tôi cùng cười to, rất vui. Nhưng khi ra về, chúng tôi, nhất là tôi, cứ áy náy mãi : Sao trước mặt Chủ tịch nước mà mình…“tự nhiên” quá như thế nhỉ?Nhưng rồi cảm giác gần gũi thân thiết khiến chúng tôi quên cả chuyện lo ngại, cứ bàn tán với nhau về Bác suốt. Tôi cho rằng lần gặp gỡ may mắn này xuất phát từ chỗ Bác đã đọc bài báo nói trên và cũng nhờ anh Y Ngông giới thiệu về tôi nữa.

 Cũng trong năm 1946, trước khi Bác đi Paris dự hội nghị Phông- ten- nơ- pơ- lô, tôi và anh Y Ngông cùng được tham dự bữa tiệc chính phủ & Quốc hội tiễn Bác. Tại đây anh Y Ngông đã giới thiệu rằng tôi đã từng “sáng tác” bài hát về Bác bằng tiếng Jrai, và yêu cầu tôi… “biểu diễn”. Thực ra, hồi Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam, tôi là trưởng ban tài chính Cheo Reo, có mặt để phục vụ đại hội chứ không phải là đại biểu chính thức. Đứng bên ngoài, khi nghe đọc thư của Bác gửi đại hội, đến đoạn : “Các dân tộc Jrai, Êđê, Thổ, Nùng, Mường Mán.…đều là anh em ruột thịt ” tôi cảm động quá ,vì trước giờ chỉ thấy thằng Pháp gọi người Tây Nguyên là “ mọi”, và  “sáng tác” ngay bài “Bơní Hồ Chí Minh” , nghĩa là “Cảm ơn Hồ Chí Minh”, bài hát bằng… tiếng Pháp (vì lúc ấy tôi chưa rành tiếng phổ thông), dựa trên nền nhạc bài “Tuốt gươm thiêng” của người Jrai chúng tôi. Trong đó có đoạn: “Tuốt gươm thiêng, rèn đặc biệt. Hồ Chí Minh dũng cảm, tài giỏi phi thường; đánh Pháp, đánh Nhật giành độc lập cho Việt Nam (…) Người là chỉ huy của chúng ta. Hồ Chí Minh sống mãi ”. Mọi người trong đại hội rất cảm động khi nghe bài hát này.Nghe anh Y Ngông nói thế, tôi xấu hổ lắm, nhưng cũng mạnh dạn hát , Bác cười khen “ Chú lắm tài quá”

Về sau, vào năm 1955 khi tập kết ra Bắc, chúng tôi còn sống, gắn bó với nhau rất dài ở Trường dân tộc Trung ương. Bấy giờ anh Y Ngông là Hiệu trưởng, tôi là trưởng phòng giáo vụ…Cùng là người Tây Nguyên, cùng chung nhiệm vụ đào tạo & chăm sóc các cháu con em đồng bào Tây Nguyên, sao cho trưởng thành về phục vụ lại quê hương, nên chúng tôi đã làm việc hết sức hoà hợp và ăn ý nhiều năm.Ksor Phước con tôi cũng học ở trường. Anh Ngông coi cháu như con trai Y Ly, và rất chú ý giáo dục ý thức vì dân tộc cho Phước. Cháu trưởng thành như ngày nay không phải không có công của anh Y Ngông đâu.

 Cho đến ngày giải phóng miền Nam (1975) chúng tôi mới cùng về quê cũ, công tác ở hai tỉnh khác nhau. Nhưng nhiệm vụ cũng như nhau, nên trong quan hệ vẫn rất gắn bó, chia sẻ kinh nghiệm.

Anh Y Ngông là một con người tận tuỵ với công việc, quan tâm tới mọi người. Tôi kính mến anh ấy suốt một đời .

 

 

Ksor Ní-dân tộc Jrai

nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai- Kon Tum

Chuyển lên WebQDY: VHN - PNĐ




 TinTucMoi
Category
 
 Liên kết
 Tác giả - Tác phẩm

ArticleCategory
Skip Navigation Links.
 Số lượng người truy cập  

 

 

Copyright 2010 by Quân Dân Y. Được phát triển bởi Việt Khoa